BIẾN ĐỘNG
Ngày còn nhỏ, mình ước trở thành ca sĩ, vì đó là điểm mạnh duy nhất mình nhìn thấy ở bản thân thời điểm đó. Trời cho mình giọng hát vang ấm, nội lực. Mỗi khi mình cất giọng hát là những lúc mình tự tin nhất. Ngược lại, mỗi khi đi học, tim mình đập thình thịch khi học những môn khối tự nhiên. Trớ trêu thay, xã hội khi ấy (cho tới bây giờ) coi trọng những môn học khối A. Trong một khoảng trời bé như cái giếng, mình chỉ thấy bản thân có giá trị khi cất tiếng hát. Hồi đó, cô giáo dạy hát rất mến mình, cô tìm cách cho mình tham gia các hoạt động văn nghệ trên trường. Nhưng mình không bao giờ được vào đội văn nghệ hay tham gia các hoạt động sâu hơn của trường vì cô giáo Tổng phụ trách Đội cho rằng, mình không đủ sáng trên sân khấu, hay còn gọi là không đủ xinh đẹp. Dù buồn là vậy, mình vẫn nhen nhóm ước mơ làm ca sĩ, dù sợ bố vô cùng, vẫn có lần mình cố gắng nói với bố về mong muốn được đi học hát chuyên nghiệp. Nhưng với điều kiện gia đình khi đó, ước mơ chỉ là ước mơ. Lên cấp 2 rồi cấ...